Giảm phản ứng miễn dịch?

Là nguyên nhân cơ bản gây ra những hậu quả không tốt, không thể lường trước được.
Người ta cũng đã xác định được rằng, thiếu insulin và ngừng chức năng sinh dục có thể làm xuất hiện tự kháng thể (autoantitel).
Trong quá trình tìm kiếm biện pháp có khả năng thay đổi cường độ miễn dịch lúc về già đã hình thành một số hướng. Hướng đầu tiên đã thử làm chậm lại các quá trình phát triển theo tuổi. Trong thực nghiệm trên động vật người ta đã kiểm tra lại hiệu quả của nghiệm pháp này qua thân nhiệt và chế độ dinh dưỡng. Hạ thấp nhiệt độ ở mức vừa phải sẽ làm tăng tuổi thọ của động vật có thân nhiệt thay đổi. Chế độ dinh dưỡng đủ chất với lượng calo thấp thích hợp với việc tăng tuổi thọ, làm cho sự già hóa hệ thống miễn dịch ở loài gặm nhấm xảy ra chậm hơn.
Hướng thứ hai liên quan tới các thí nghiệm loại bỏ hay cấy các cơ quan. Điều này được tiến hành nếu các cơ quan có khả năng gây rối loạn chức năng gây miễn dịch. Đó có thể là tuyến yên, tuyến ức, lách. Các cơ quan bị loại bỏ có thể được thay thế bằng cơ quan như vậy được lấy ra từ động vật trẻ. Thường sử dụng tuyến ức và tuỷ xương để cấy.
Hướng thứ ba đề nghị sử dụng các dược phẩm dựa vào một điểm nào đó của hệ thống miễn dịch. Trong số này có các yếu tố điều tiết tự nhiên (như hormone, chất môi giới, mediator…), các chất có nguồn gốc vi sinh, thực vật, cũng như các chế phẩm hóa học liệu pháp.
Người ta cũng đã đề xuất danh từ để chỉ cho tất cả các quá trình có khả năng điều chỉnh các rối loạn hệ thống miễn dịch khi già – kỹ nghệ miễn dịch.
Hiện tại việc sử dụng tất cả các biện pháp trên còn hạn chế. Như chúng ta đã biết trong hệ thống miễn dịch mối liên hệ giữa từng khâu riêng biệt, giữa các hạ quần thể tế bào, nhằm thực hiện phản ứng miễn dịch được cân bằng một cách tinh vi. Lúc già mối liên hệ này bị rối loạn. Kết quả một số phản ứng giảm xuống, còn số khác được tăng cường. Mỗi biểu hiện của sự rối loạn đều có những biểu hiện lâm sàng và hậu quả riêng. Việc giảm phản ứng miễn dịch đối với kháng nguyên lạ thể hiện qua giảm khả năng chống nhiễm khuẩn, chống virus và chống khối u, tăng cường các phản ứng tự miễn chống lại các tổ chức của bản thân mình liên quan đến sự xuất hiện bệnh trầm trọng, như xơ vữa động vật – đó là nguyên nhân cơ bản gây ra những hậu quả không tốt, không thể lường trước được. Có lẽ trong tương lai sự điều chỉnh miễn dịch phải được xây dựng dựa trên việc đánh giá tình trạng cụ thể như: mức nguy hiểm của nhiễm khuẩn, hoặc ngược lại sự đe dọa phát triển quá trình tự miễn.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*