Nhà chính trị

Lời nói của ta lúc đó sẽ có tác dụng như một loại men say làm họ ngây ngất. Dạng ngôn ngữ được ít người ưa thích nhất là ngôn ngữ cãi nhau. Ta đã tạo ra bao nhiêu kẻ thù thầm lặng bằng cách tranh cãi với họ? Thay vì tranh cãi, ta có thể khiến họ nghe lời ta và bị ta thuyết phục bằng cách nói năng hóm hỉnh, nhẹ nhàng. Nhà chính trị người Anh Benjamin Disraeli ở thế kỷ thứ mười chín là bậc thầy về trò chơi này. Thường là ở các kỳ họp quốc hội, nếu như ai đó không đáp trả được lời buộc tội hay phỉ báng của đối phương thì xem như đã phạm sai lầm chết người vì im lặng có nghĩa là công nhận đối phương nói đúng. Tuy nhiên, nếu như ta đáp trả đối phương một cách giận giữ và tranh cãi với họ thì sẽ làm hình ảnh của ta xấu xí đi và trông ta giống như đang tìm cách biện họ cho mình. Disraeli một chiến thuật khác, đó là vẫn giữ bình tĩnh. Disraeli có một chiến thuật khác, đó là vẫn giữ bình tĩnh. Khi đến lúc phải đáp trả lại sự tấn công của đối phương, ông ta chỉ từ từ tiến đến bàn diễn giả, ngừng lại một chút rồi bật ra một câu nói hóm hỉnh hoặc mỉa mai khiến mọi người cười ầm. Sau khi đã hâm nóng cử tọa, ông ta bắt đầu phản bác các lý lẽ vào những câu nói khôi hài, hoặc là ông chỉ đơn giản chuyển đề tài nói chuyện như thể ông là kẻ trên không chấp kẻ dưới. Sự hóm hỉnh của ông đã giúp ông đánh bật mọi lời tấn công xúc phạm đến ông. Tiếng cười và tiếng vỗ tay thường có tác dụng lôi kéo. Khi người nghe đã cười một lần rồi thì họ sẽ còn tiếp tục cười nữa. Trong tâm trạng nhẹ nhàng thoải mái đó, họ sẽ lắng nghe nhiều hơn. Sự nhẹ nhàng và hơi mỉa mai sẽ cho ta cơ hội để thuyết phục người nghe, kéo họ về phía ta và chế nhạo kẻ thù. Đó chính là một dạng tranh cãi có tác dụng lôi cuốn. Không bao lâu sau ngày Julius Caesar bị ám sát, kẻ cầm đầu nhóm người âm mưu giết hại ông là Brutus có một cuộc điều trần trước đám đông công chúng giận dữ. Ông ta cố gắng giải thích với họ rằng ông ta muốn cứu nền Cộng hòa La Mã ra khỏi chế độ độc tài. Ông ta trông rất xúc động khi nói về tình cảm của mình với Caesar và tình cảm của Caesar, cả đám đông lồng lên đòi nghe đọc di chúc nhưng Antony từ chối, vì nếu ông đọc di chúc đó lên thì dân chúng sẽ biết là Caesar yêu thương họ biết chừng nào và sẽ thấy là hành động ám sát tông ta đê tiện biết bao.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*